Viết nhật kí ở đây có vẻ hiệu quả hơn trên word, kiểu mỗi ngày 1 bài vầy nó dễ viết hơn và cũng dễ tổng hợp hơn nữa, mong là mình sẽ giữ được thói quen này lâu.
Nói đến thói quen thì hôm nay mình đã lỡ chơi game với uống nước tăng lực rồi, chơi xong mình không cảm giác thỏa mãn như mình nghĩ, kiểu là chơi 1 ván xong lại muốn chơi 1 ván nữa thôi. À mà lmht đổi qua mùa giải mới rồi, mọi chuyện khá là kì khi bắt đầu chơi lại. Còn redbull cũng không ngon như mình nghĩ, nó cũng chẳng khác gì mấy cái khác cả.
À, hôm nay học quân sự đỡ hơn hôm qua với hôm kia nhiều, mình có thể thoải mái đọc truyện được. Tuy có cảm giác hơi có lỗi khi không thèm chú ý đến bài giảng nhưng biết làm sao khi bài giảng chán quá chừng trong khi truyện thì quá hấp dẫn. Mấy lần mình suýt sặc vì nén cười luôn, có lẽ mình nên tập kiềm chế nhiều hơn.
À, nhưng hôm nay cũng cho mình biết một sự thật khá là đắng lòng, thể chất của mình về gần bằng zero rồi. Chỉ mình việc ngồi thẳng suốt giờ học cũng khiến mình mệt mỏi, giờ ngồi thẳng đau lưng lắm luôn á.
Hôm nay còn gì quan trọng nữa không nhi? À, mình vừa xem điểm giữa kì, khá là khả quan, có lẽ mình sẽ yên bình lết qua học kì đầu tiên mà không nợ môn nào thôi.
Lại thêm 1 ngày nữa mình bỏ xóa bộ game đang làm, mình lười biếng quá đi mất. Mà kiểu gì thì kiểu mình cũng chẳng thể chăm lên được, nó như một phần bản chất của mình rồi. Một phần nữa là cân bằng là cái phần nhàm chán nhất luôn ấy, mỗi lần cân bằng mình lại muốn thay đổi cơ chế một lần nữa thôi, cân bằng tuyệt vọng lắm luôn ấy.
Mình từng đọc ở đâu đó rằng ý tưởng rất rẻ mạt, việc làm sao biến ý tưởng đó thành hiện thực mới đáng giá. Và đúng như vậy thật, mình có vô số ý tưởng hay về mọi lĩnh vực mà mình thích nhưng mình chẳng đủ giỏi cũng như đủ ý chí, để biến chúng thành hiện thực. Viết truyện cũng thế mà làm game cũng thế. Cuộc sống của mình vốn dĩ không cần nhiều sự cố gắng nên dần dần mình đã trở nên không thể cố gắng rồi.
Viết những dòng này xong, mình lại cảm thấy deepress rồi. Có lẽ mình nên kiếm một góc phòng nào đó, ngồi suy ngẫm về cuộc đời tiếp thôi. Tóm tắt lại về đời mình: Một đứa bất thường sống một cuộc sống bình thường do nó không đủ ý chí làm gì đó bất thường.
Haizzz, mai gặp lại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét