Thứ Hai, 26 tháng 11, 2018

26/11/2018

Hôm nay trời không mưa.

Đúng vậy đó, bằng một cách vi diệu nào đó mà khi bão vô thì trời không mưa, thời tiết lại còn mát mẻ thoải mái nữa. Nhưng mà mình vẫn được nghỉ nên chung qui chắc đây là chuyện tốt.

Do được nghỉ nên dù trời tạnh mình cũng chẳng có gì để, chỉ như bình thường trạch trong phòng ngồi đọc truyện thôi. Cứ thế này thì cơ thể vốn yếu đuối muốn chết của mình sẽ càng ngày càng tệ hơn mất.

Do có thời gian nên, mình nghĩ lung tung khá là nhiều. Liệu hiện tại mình sống có vui không? Mục đích sống của mình là gì? Sống như thế nào mới là đúng đắn. Mình cứ suy nghĩ về mấy vấn đề linh tinh như vậy thôi. Và đương nhiên, mình chẳng cách nào tìm được đáp án đúng, nếu mà mình tìm được thì có lẽ mình đã không sống như thế này.

Mỗi ngày khi thức dậy, ý niệm đầu tiên của mình là ngủ tiếp đi. Sống thật mệt mỏi mà, nhưng mà mình cũng chẳng thể nào chạy trốn khỏi cuộc sống này được. Ba mẹ, người thân đã kì vọng vào mình rất nhiều, mình còn một số thứ phải hoàn thành. Thế nên mình vẫn không thể nào chạy trốn được.

Thực sự thì mình muốn tìm kiếm một thứ gì đó mà mình thực sự thích. Một niềm đam mê, một thứ cho mình đủ động lực để thoát khỏi cuộc sống sa đọa ngu ngốc này. Cảm giác hoàn thành một thứ gì đó thật hạnh phúc, tuy nhiên quá trình để hoàn thành nó thì thật mệt mỏi và nhàm chán, phải làm sao để mình có ý chí vượt qua những thất bại những khó khăn đó đây?

Mình không giỏi đối đầu với thất bại. Và có thể nói thậm chí mình chưa bao giờ thực sự đối mặt với thất bại. Mỗi lần phải đưa ra một lựa chọn thực sự, mỗi lần phải cố gắng làm gì đó mình đều trốn tránh. Bởi vì mình sợ thất bại.

12 năm học đều là con ngoan trò giỏi, lớp chín 1 giải học sinh giỏi, lớp 12 1 giải học sinh giỏi, đậu vào 1 trường đại học có thể nói là danh tiếng. Những thứ biểu hiện ra bên ngoài đó chẳng nói gì về mình cả. Mình lúc nào cũng cảm thấy mình có thể làm được tốt hơn nhiều. Nhiều thứ nếu mình chỉ cần cố gắng thêm chút nữa thì mọi thứ đã khác rồi.

Cuộc sống vốn dĩ không công bằng, mình tin là vậy, mình cũng tin là mình được thượng đế ưu ái hơn một chút so với những người khác. Gia cảnh của mình không đến nỗi nào, tuy không thể gọi là giàu nhưng cũng đủ tiêu xài, có thể gọi là tầng lớp trung lưu. Ngoại hình của mình cũng không tệ, mình đoán là vậy do cha và mẹ đều khá là đẹp nên mình nghĩ chắc mình cũng sẽ như vậy thôi. Trí thông minh cũng có thể tính là tiêu chuẩn trên.

Thế nhưng có khi chính cuộc sống yên bình bằng phẳng không có khó khăn mình trải qua đã đúc mình thành một con người như hiện tại. Mình chỉ biết dựa vào số tiền của ba mẹ chu cấp để sống, học hành mà chẳng có lấy một mục đích hay tương lai rõ ràng nào. Ngoại hình thì lôi thôi nhếch nhác, có thể nói là khiến cho người khác khó chịu. Và hầu như chẳng khi nào mình ngồi được vào bàn học.

Vậy mà mình vẫn bình yên vượt qua cuộc sống 18 năm này, những mục tiêu mà cha mẹ đặt ra mình dễ dàng vượt qua. Được học sinh giỏi check, điểm toán lí hóa luôn trên 8 check, đậu đh check. Cứ mãi chọn những thứ dưới khả năng của mình, mình sẽ không bao giờ thất bại. Nhưng liệu như thế có đúng hay không?

Liệu mình có thể sống mãi như hiện tại mà không cần cố gắng hay không? Mình tự hỏi điều đó. Mai gặp lạ.

1 nhận xét: